Mình có ba người vừa đúng nét đôi mươi

“CHÚNG MÌNH bố ĐỨA” là một nhạc phẩm được làm cho bởi hai người nhạc sĩ tài ba – Nhạc sĩ song Ngọc với nhạc sĩ Hoài Linh. Bài hát được nhạc sĩ song Ngọc đảm nhiệm phần nhạc, còn về phần lời là của nhạc sĩ Hoài Linh. Vị giới nghệ sĩ thời bấy giờ, Hoài Linh được lan truyền là một fan viết lời tuyệt và tràn đầy chất thi ca lãng mạn. Nên việc ông viết phần lời luôn luôn là điều dễ hiểu.

Bạn đang xem: Mình có ba người vừa đúng nét đôi mươi

*
Nhạc sĩ Hoài Linh (bên trái) cùng Nhạc sĩ tuy nhiên Ngọc (bên phải)

Nhạc sĩ tuy vậy Ngọc theo thông tin được biết đến là 1 người nhạc sĩ Mỹ nơi bắt đầu Việt, ông được biết đến từ trước năm 1975 trong chiếc nhạc miền nam bộ Việt nam giới với phần đông ca khúc về tình yêu lãng mạn và cũng đều có đôi chút đαυ thương. Từ giã cõi trần thế vào độ tuổi 75, mà lại ông sẽ kịp để lại đến nền âm nhạc nước nhà khá nhiều nhạc phẩm иổi bật, cả về tình yêu cùng tình quân nhân cнιếɴ, trong những số ấy không thể thiếu: “Xin điện thoại tư vấn nhau là nỗ lực nhân”, “Hương đồng gió nội”, “Tiễn đưa”, “Nó và Tôi”,…

Còn về phần nhạc sĩ Hoài Linh thì có lẽ ai ai vào giới cũng biết nhạc của ông rất phong phú về nhà đề, từ cảm xúc đôi lứa: “Áo em không mặc một lần”, “Thiệp нồng anh viết tên em”, “Về đâu mái tóc tín đồ thương”,...cho đến những chủ đề về tín đồ lính nơi vùng cнιếɴ khu: “Tám nẻo đường thành”, “Xin tròn tuổi loạn”, “Lá thư trằn thế”,…Lời ca vào từng bài hát của nhạc sĩ Hoài Linh vô cùng bay bổng và gồm vần có điệu, luôn đậm hóa học thơ trong những ca từ.


Bấm vào hình trên nhằm nghe ca khúc chúng Mình bố Đứa do Trường Vũ & Mạnh Quỳnh & Mạnh Đình trình bày.

“CHÚNG MÌNH ba ĐỨA” là bài xích hát được viết đề nghị như một lời nhắn gởi của tác giả với những người dân bạn của bản thân khi bước đi vào khu vực cнιếɴ тʀườɴԍ khắc nghiệt và đầy gian truân. Tía chàng trai với bố tính phương pháp khác biệt, tưởng như chẳng thể làm cho bạn, chẳng thể gồm chung tiếng nói, tuy thế trời đình bố đứa thành tri kỷ. Dù cha người, mỗi đứa mỗi nơi, mỗi đứa mỗi lý tưởng, nhưng lại tình bạn luôn vĩnh hằng, vẫn bền bỉ theo năm tháng.

“Mình có cha người, vừa đúng nét đôi mươi

Những chiều mây lưng đồi, trung bình mắt phía xa xôi,

Ngày sau một nhị trong ba đứa, không chung đường

Chắc lưu giữ nhau nhiều lắm

 

Người lướt mây trời, vui kiếp sống không trung

Với một kẻ đi tìm, vào sóng nước mênh mông

Còn riêng bản thân tôi vai cha lô, về khu vực cнιếɴ

Nghe mặt đường dài thêm…”

Phải chăиg tác giả đang mong mỏi khoe cùng chúng ta rằng, tác giả cũng đều có bạn? tác giả có hai tín đồ bạn, tất cả đều còn tuổi 20 – mẫu tuổi xuân xanh và tràn đầy nhiệt huyết, nên mỗi người đều có một lý tưởng, một ước mơ riêng. Nhớ những chiều làm sao còn bình thường bước, ngắm nhìn trời dần buông, ánh trời dần gắng đổi…..Nhưng giờ đồng hồ đây, sắp yêu cầu lìa xa, sắp phải mỗi đứa một phương trời – nếu ngày đó cho “Chắc ghi nhớ nhau các lắm”.


Bấm vào hình trên để nghe ca khúc do Duy Khánh trình bày.

Xem thêm:

Nhưng biết buộc phải làm sao? họ đều phải tất cả nghĩa vụ đảm bảo nền độc lập của nước nhà này, đảm bảo sự an toàn của đất nước này. Một người các bạn phải xuyên ngày sống trên không trung, một bạn thì buộc phải giữ lặng vùng biển. Còn thân người sáng tác thì buộc phải mang bên trên vai balo, quay trở về vùng cнιếɴ khu….Chúng ta sẽ chạm chán lại, để cùng mọi người trong nhà ôn chuyện cũ, để nói nhau nghe hầu như chuyện xẩy ra nơi cнιếɴ khu,…và đó cứng cáp cũng là ngày non sông giành được nền độc lập….Nhưng tuyến đường này kiên cố cũng còn xa lắm….

“…Chia tay nuốm là đường ai nấy đi, cũng là màu xanh cнιếɴ y

Chỉ gặp gỡ nhau nhoáng như làn gió, với nét viết vào thơ

Đôi khi thấy buồn về thăm chốn xưa, hai con mắt đẹp nhưng cả tía đứa ưa

Xa em vài tháng mà giờ trăиg tròn lắm, mong muốn hoài ghé thăm…”

 Gặp nhau chỉ trong chốc ʟát, rồi lại đề xuất chia tay vào niềm nuối tiếc nuối. Bố đứa từng sinh sống bên nhau trong một làng quê, cùng mọi người trong nhà thầm thương trộm lưu giữ một cô em gái, từng trong cả ngày quay quanh nhau. Thay mà tiếng chỉ có thể chạm chán nhau chỉ vỏn vẹn vài phút, hoặc nhờ cất hộ nhau đôi lời hỏi thăm thư từ, nháng qua như 1 cơn gió, nhanh lẹ và xong xuôi khoát.

Lắm cơ hội cũng bi lụy tủi, cùng nhớ mến miền quê xưa, chỗ tuổi thơ chẳng ai oán chẳng nghĩ, đôi khi vẫn muốn về lại quê xưa nhằm thăm vùng cũ, thăm hỏi lại fan em xưa….Hồi ra đi em vẫn còn đấy bé, ko ngờ chỉ với sau có vài ba tháng biện pháp xa em sẽ ở độ tuổi trăиg tròn. Càng tạo nên lòng của tất cả ba thêm nôn nao, góp thêm phần thương nhớ.


Bấm vào hình trên nhằm nghe ca khúc bởi vì Trường Vũ trình bày.

“…Mình có bố người, nhưng kiếp sống buông trôi

Đứa này ở ven trời, thì đứa không giống ra khơi,

Hợp ngừng lại tan, trong giây ʟát xa ko đành

Thế bắt đầu thương đời lính…” 

Đôi lúc lòng cũng chạnh, khi có danh có bạn có bè, nhưng chẳng khi nào gặp mặt rất đầy đủ cùng nhau – “Đứa sống ven trời, thì đứa không giống ra khơi” – luôn trong trạng thái không vừa đủ của cuộc chạm chán gỡ. Nhưng lại biết làm sao khi thân sống trong cảnh giang sơn cнιếɴ тʀᴀɴн, cuộc chạm chán gỡ không nóng sẽ vội nói câu chào tạm biệt – “Thế bắt đầu thương đời lính…”

“….Đường phố khuya rồi, chênh chếch láng trăиg soi

Uống cạn hết ly này, ghi ghi nhớ mãi đêm nay

Mình cha người tuy không gian, chia làm muôn lối

Nhưng là 1 thôi…”

Trong mỗi bọn chúng ta người nào cũng có một câu chuyện cho riêng biệt mình, và người sáng tác đã đưa bọn họ vào mẩu truyện tình các bạn của cнíɴн mình. Một tình bạn đẹp, dù có mỗi đứa một phương, tuy nhiên quy kết thì họ vẫn như ở ngay gần nhau, vẫn tầm thường lý tưởng cùng tình bạn ta mãi vững bền.

*

Trong đêm khuya, phố vắng ngắt tanh, chỉ gồm chiếc trơn của người sáng tác là lẻ loi trên đường, được soi sáng bằng ánh trăиg cô đơn. Cho dù vậy, người sáng tác vẫn luôn luôn nhớ mãi tình bạn của mình, bởi anh em là hiểu rõ sâu xa cho nhau, cảm thông và biết chia sẻ với nhau. đề xuất dù ba người ở ba khung trời không giống nhau, lối đi cũng rất được chia làm vạn lối thì cũng sẽ không sao, chúng ta vẫn như keo dán sơn nhưng mà gắn bó thành một.

CHÚNG MÌNH ba ĐỨA” là trong số những sáng tác bất hủ của bộ đôi nhạc sĩ Hoài Linh và song Ngọc. Nó không chỉ là kể về nỗi niềm của fan lính cнιếɴ khi phải rời xa quê hương, bước đi vào nơi đầy lửa đạи bao gồm bao nhiêu ghi nhớ thương, cơ mà còn tôn vinh một tình bạn đẹp của lính. Với lời ca đầy hóa học thơ và giai điệu cất cánh bổng, nhị nhạc sĩ như gửi ta vào một trong những chốn thận trọng ở vị trí đầy вσм đạи, vị trí đầy hữu tình với lửa đạи cнιếɴ тʀᴀɴн.

*
*

Trích lời bài xích hát chúng Mình cha Đứa:

Mình có tía ngườiVừa đúng nét song mươiNhững chiều mây sống lưng đồiTầm mắt hướng xa xôi,Ngày sau một hai trong tía đứaKhông thông thường đườngChắc ghi nhớ nhau nhiều lắm

Người lướt mây trờiVui kiếp sống không trungVới một kẻ đi tìmVào sóng nước mênh môngCòn riêng mình tôi vai bố lôVề khu cнιếɴNghe mặt đường dài thêm

Chia tay vắt là mặt đường ai nấy điCũng là màu xanh lá cây cнιếɴ yChỉ chạm mặt nhau thoáng như làn gióVới nét viết trong thơĐôi khi thấy buồn trở lại thăm chốn xưaĐôi mắt đẹp mà lại cả bố đứa ưaXa em vài ba tháng nhưng giờ trăиg tròn lắmMuốn hoài gạnh thăm

Mình có bố ngườiMà kiếp sinh sống buông trôiĐứa này ở ven trờiThì đứa không giống ra khơi,Hợp xong xuôi lại tanTrong giây ʟát xa ko đànhThế new thương đời lính

Đường phố khuya rồiChênh chếch nhẵn trăиg soiUống cạn hết ly nàyGhi ghi nhớ mãi tối nayMình ba người tuy không gianChia làm muôn lốiNhưng là 1 thôi…